minhnhancktv I
Gió khẽ rít qua từng sợi tóc của nó, mềm mại, tựa như có một bàn tay đan xen vào chúng. Gió biển từng cơn, từng cơn thổi vào, khiến nó bình yên đến lạ. Có đôi bàn tay bịt mắt nó lại, không cần phải huơ tay mò mẫm để đoán, chỉ cần cảm nhận qua da thịt, hơi ấm và nhịp thở là nó cũng có thể biết ai.
Đôi bàn tay ấy khẽ mở ra, rồi ôm chầm lấy nó. Một nụ hôn sau gáy làm nó hơi rợn người nhưng vô cùng thích thú. Cả hai cứ thế ngồi ngắm mặt trời mọc, ở bãi biển, với những vầng hào quang rực rỡ và mạnh mẽ. Từng cơn sóng vỗ vào bờ, cuồng nhiệt như tình yêu của hai người. Rồi, bờ môi người ấy khẽ chạm môi nó khiến đôi môi nó thêm ngọt ngào, nó chìm đắm trong đó, thật sâu. Nó mở mắt…
và…
xung quanh là bóng tối…
Thì ra nó mơ... 3h sáng.
II
Một giọt nước mắt nhẹ rơi. Nó vội quệt ngang rồi mở một bài hát trong chiếc điện thoại lên, đầu danh sách, vang lên một cách thân thuộc:
“…Vì nếu em cần một bờ vai êm, nếu em cần những phút bình yên. Anh sẽ đến ngồi kề bên em, khi em khóc giọt nước mắt chứa chan, dẫu phong ba anh sẽ đến với em, cho dù không làm em cười, anh sẽ đến để được khóc cùng em…”
Mi mắt nó dần buông xuống. Tối.
6h59, nó bàng hoàng tỉnh giấc, chợt nhớ hôm nay nó có một cuộc hẹn. Vệ sinh và ăn sáng trong vòng 10 phút, nó phóng lên chiếc xe gắn máy cà tàng - là giá trị kỷ niệm cưới của ba má nó. Lạch cạch chừng 30 phút, nó đến quán cà phê thân quen: Dạ khúc. Chết thật! Thì ra anh Khanh đã chờ nó ở đó từ rất lâu, để ý ly café không đường của anh thì biết, vơi hơn hai phần ba rồi. Nó rối rít xin lỗi anh.
- Em trễ hẹn anh bao nhiêu lần rồi nhỉ?
- Dạ… - nó thoáng ngượng, rồi lại cười khì - chắc mười mấy, hai, ba lần gì đó! Hì.
- Ôi trời! Là 9 lần đó em!
- Nhớ dai quá hen! Mỏ nhọn, xuỳ...
- Là nhỏ mọn chứ? Ha ha... Phải dạy bao nhiêu lần đây? Mà cũng tại anh yêu em nhiều quá nên để ý đấy thôi!
- Anh à...
- Thôi, anh biết rồi! Chúng ta vẫn là bạn chứ gì?
- Dạ - nó khẽ xoay chiếc tách café nhiều đường vẫn đang nóng hôi hổi.
- Ừm...Dạo này em thế nào?
- Dạ, cũng tốt.
- Cũng?
- Tốt mà anh! - Nó cười híp cả mắt, để che đi cái nỗi buồn trong giấu kín tận sâu trong lòng.
- Đăng vẫn chưa trở về à?
- Dạ, chưa đâu anh... 2 năm…
Và cuộc đối thoại dường như tạm dừng ở đó, cứ thế mà cả hai im lặng mãi. Nó nhìn ra cửa sổ, nơi có những tia nắng khẽ lọt vào cặp mắt xanh non long lanh của nó. Nó vẫn còn trẻ lắm, mới 18 thôi. Nhưng tâm hồn nó hình như hơi già dặn. Nó thích nhạc Trịnh, nhạc Ngô Thuỵ Miên, thích yêu nồng nàn mà nhẹ nhàng, tự nhiên. Nó thích café sáng, nghe nhạc và nhắm nghiền mắt để thưởng thức, đôi khi lại lôi vài tờ báo ra đọc. Vì thế, “Dạ khúc” là quán mà nó rất thích, thích cho nhiều thứ, thích cả vì người nó yêu.
Thời gian trôi nhanh thật, mới đấy mà đã 10h kém 5.
- Xin lỗi anh nhé!
- Vì điều gì?
- Tất cả.
- Anh hiểu mà…
- Thôi em đi nhé! - nó vừa nói vừa vớ lấy cái cặp màu nâu rồi giơ tay lên chào anh kiểu quân đội. Nó đi vội.
- Chúng ta vẫn là… bạn thân em nhé! Hãy chia sẻ với anh... - anh với theo.
- Dạ! Dĩ nhiên rồi - Nó không quay đầu lại, chỉ huơ huơ cánh tay…
Rồi, nó lại bon bon chiếc xe màu xanh ra bãi biển Vũng Tàu, ngồi một góc, cạnh một gốc cây dương. Bóng cây hoà với gió biển làm nó dễ chịu, và thiếp đi…
III
“Một hôm bước trên đường phố lạ, thành phố đã đi ngủ trưa.
Đời ta có khi tựa lá cỏ, ngồi hát ca rất tự do...”
Giọng hát khe khẽ của người con trai kế bên làm nó cảm thấy thích thú. Bài hát của nhạc sỹ nó ưa thích, được cất lên bởi một chất giọng đáng yêu. Đó là một anh chàng trạc 30 tuổi. Anh không đẹp trai, mặc sơ mi, đeo tai nghe, cùng nó ngồi chờ xe buýt. Ngoài trời đang mưa phùn, còn trong nhà chờ xe buýt chỉ có hai người: anh chàng trạc 30 và nó. Điều đó, cùng với tiếng hát của anh càng khiến nó để ý nhiều hơn.
Nó cứ nhỉn thẳng vào anh. Hồi lâu, anh cũng phát hiện. Anh ngước nhìn sang nó, nó khẽ giật mình, nhưng không quay đi chỗ khác, vẫn dán mắt nó vào mắt anh. Anh cũng nhìn nó, rồi phì cười:
- Nhìn gì cu?
- 18 tuổi rồi nha anh!
- Ừ, 18, lớn rồi! Anh 29 rồi, chắc già nhỉ?
- Ý em không phải vậy…
- Không sao đâu em! - anh nhoẻn miệng cười một cách đáng yêu, không đẹp, nhưng rất có duyên.
- À!
- Sao em?
- Anh thích nhạc Trịnh nhỉ?
- Ừ, đôi chút, anh thích nhạc trẻ, và cả một số bài của ông.
Em thích Trịnh à?